IndexPortailCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýThành viênNhómĐăng Nhập

Share | 
 

 Gió ơi... Đừng khóc...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Nhoc_Sora
Web Master
Web Master


Tổng số bài gửi : 1450
Age : 25
Đến Từ : KingDom Heart
Registration date : 19/09/2007

Bài gửiTiêu đề: Gió ơi... Đừng khóc...   2/10/2007, 21:36

Gió !!!... Ta ko biết tại sao vô hình ?!... Càng ko biết tại sao phải phiêu du ?!... Ta đã từng thấy mình phiêu lãng... thả trôi trong cái bồng bềnh của hạnh phúc... rồi quyện lấy... thấm thía những niềm đau... cạn khô nước mắt và hi vọng... Dịu dàng ve vuốt mọi thứ... rồi... cuồng nộ cuốn phăng... rít từng tiếng ai oán... ai hiểu... ai thấu ...?!... Thay cho nước mắt... gió gào thét... cho riêng mình... chỉ gió hiểu !... Gió hay lướt mình trên mặt hồ... soi mình trong bóng nước... Chẳng thấy gì !... Gió tồn tại chăng...?!... Ta hình dáng thế nào ?! "... "... ta liệu có trái tim...?! " .... Gió nhẹ bẫng... tưởng chừng trống rỗng ... nhưng lại chất đầy những ưu phiền... Bởi vô hình... nên nước mắt ko màu... bởi vô hình... hồn rạn vỡ cũng chẳng ai hay... Tất cả đều trách gió vô tình... đến rồi đi vội vã... "ném" lại đằng sau tả tơi lá rụng... hoa tàn... cỏ úa... Mây buồn thành mưa thấm đất... còn gió buồn... biết thành gì... biết thấm vào đâu...?!...

Mộng bi lụy thành cơn vụn vỡ

Gió hoang tàn bỡ ngỡ về đâu

Hỡi người lữ khách đêm thâu

Phải chăng người cũng mang theo mộng sầu ?!


... gió ơi , đừng khóc...


gió vào nhà trống"

Nhiều lúc ta nghĩ... phải chăng là hạnh phúc... nhưng... ngộ nhận mà thôi ! Ta thấu hiểu hơn tất thảy... ko đủ... và... ko thể...Mưa cứ rả rích mãi... một ngày đáng lẽ ra phải chai mặt với đường mà giờ ngồi đây và gõ... lách cách... đanh... khô... thêm cô độc... Em ko biết trong tim anh em ở vị trí nào... em ko mong nó nằm nơi sâu kín nhất... chỉ mong được bình dị như một đứa em gái thôi... Em muốn thấy anh hạnh phúc bên người anh đã chọn gần 4 năm trước... em ko mong mỗi lần anh tìm đến với em... chỉ bởi " anh cãi nhau với bx "... Em mệt mỏi lắm rồi ! Mình em là quá đủ ! Đúng là em đã từng nói với anh... em ko thể cho anh một bờ vai để dựa vào... một vòng tay để thấy bình an... em chỉ có thể đưa đôi tay ra cho anh nắm lấy... vịn vào... và rồi lại đứng dậy...đi tiếp..gió lại lang thang... lại phiêu lãng...

Hôm nay chưa hết một ngày mà cảm giác ko còn đủ sức để đi tiếp nữa. Ta vẫn luôn đi đến đích cuối cùng của một ngày... còn hôm nay...?!... Tâm trạng quá tệ hại... mệt mỏi...một chút gì đó bi thương...buồn đến tê dại... Lại giấu chặt nỗi ngổn ngang vào góc khuất... ngồi cô độc một bàn... chẳng nghe thấy gì cả... Ta thấy tụi bạn cười nói líu lo chuyện gì đó vui lắm... bước qua... gần mà sao xa vời vợi... Lại trở về góc khuất... co mình trong khoảng lặng của riêng ta... Thật sự rất cô độc ! Ko đủ sức để cười nói như mọi ngày... hôm ni ta là một diễn viên tệ hại... ko đóng tròn vai diễn vốn có từ lâu... Uhm...ko biết từ bao giờ ta cứ luôn khóc bằng tiếng cười... như gió... cứ đi hoang... để trốn chạy nỗi đau... sự ràng buộc... Có nói gì... có viết gì cũng ko ai hiểu... thì thôi... mình ta hiểu... mình ta gào khóc... để rồi... mình ta nghe... Âm ỉ... nhức nhối... Muốn xé toạc tim ra... tim ta... nó bằng gì nhỉ?! Ngốc quá ! Nó ko phải bằng đá như người ta nói đâu... ta cũng là con người mà... tim ta cũng biết khóc... gió ơi !!! Đừng vì gió vô hình mà để người ta vẽ lên những hình thù kì quái gió nhé ! Gió thuộc về gió... là của gió.... gió là gió mà thôi... Trong suốt !... Mỗi lúc một nặng nề... cuộc sống đầy những than thở... hãy chia sớt bớt cho họ nhẹ lòng... Ta vẫn đủ sức chịu đựng... đau nhiều rồi...thêm nữa cũng có sao?!... Gió vô hình mà... gió nhẹ lắm... Ừ thì cứ đeo mang... Sống ko phải chỉ cho riêng mình !!!....
Đêm buồn ngồi đếm giọt mưa

Từng giọt thánh thót vỡ tan cõi lòng

Lòng buồn người đếm giọt sầu

Dòng đời lạc lối trên bờ mi ai?!


... gió ơi , đừng khóc...

Gió cũng có lúc ngừng thổi... phải chăng... là lúc gió mệt mỏi nhất... gió ơi..?!..


Chỉ muốn tìm một chút gì đó ấm áp trong lòng... để biết rằng hồn mình chưa tê... lòng mình chưa dại... vì nhiều thứ... nhiều thứ... đôi khi muốn mà chẳng được... khao khát trong nỗi tuyệt vọng tê tái...Chẳng lẽ... ngay trong thế giới vô thực này... tìm cho mình một góc khuất , một khoảng lặng để được là chính mình cũng khó thế sao?!... Lại cái cảm giác run sợ... ko dám viết nữa... Đâu có ai muốn sống mãi với nỗi đau... Ai mà chẳng khát khao hạnh phúc?!... huống chi... huống chi là gió đi hoang... Thật sự rất muốn biết phải sống như thế nào mới là được... Giá như được ngũ một giấc thật dài chẳng bao giờ thức dậy nữa... khỏi phải cảm nhận mọi thứ nối tiếp của quá khứ... Giá như một lần được trống rỗng... được lãng quên... để nó sống mà ko bị người ta cho là quá khứ ám ảnh... là bám riết một niềm đau để than , để kể... Đâu phải ko muốn... đã từng đánh đổi bằng cả hơi thở... cả máu và nước mắt... mà được gì... được gì ngoài những vết thương...?!...được gì ngoài những trách thương... ko hiểu...?!?...

Cuộc đời này lắm khi mình gục ngã

Ngã thật đau nhưng phải đứng dậy thôi

Có yếu lòng cũng đừng để lệ rơi

Dù trống vắng cũng đừng thôi hi vọng

Nước mắt ơi xin một lần lắng đọng

Chờ ngày mai rồi nắng mới sẽ lên

Nỗi đau nào rồi cũng phải lãng quên

Gió lại thổi đến những miền đất lạ...

Trở về thôi gió ơi... về lại là chính mình... Lâu rồi đánh mất cả niềm vui... đánh rơi cả điểm tựa... Về lại thôi gió... về để âm ỉ một mình... xoáy sâu trong đêm tối... cần gì chứ?!... hãy trở về... câm lặng... như ngày xưa... Những ngày này trở nên rảnh rỗi vì các môn học dần kết thúc.Làm xong hai bài tiểu luận xã hội học và bài hết môn TCQLPTTH cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Ra đường nhiều hơn và suy nghĩ , toan tính cho cuộc sống cũng nhiều hơn. Bắt đầu lao đầu vào công việc... tham vọng... tìm mọi cách để đạt được.... Đầu cứ đau nhức...


Cũng chẳng biết từ lúc nào ta trở nên câm lặng...dường như vô hình... như một chiếc bóng đơn côi... Nhiều thứ , nhiều mặt... cứ lẳng lặng... đi... về... Chối bỏ nhiều thứ... phủ nhận nhiều thứ... đôi lúc phủ nhận cả chính ta... Cảm xúc là thứ gì đó vụn vặt làm ta như tan ra... cũng vụn vặt rã rời...tan vào hư vô như chính những gì đang nhòa dần theo năm tháng...

Lâu rồi cũng ko còn quan tâm đến những cái gì của ngày xưa... của một thời ta yếu mềm ,gắn bó... Dường như cố quên cả những tấm chân tình vụn vặt... cố rủ bỏ , chạy trốn những người cần ta... Ta cho họ một cái phao để víu rồi bất ngờ làm xì cái phao... chẳng một lần mảy may nhìn lại xem có cánh tay nào đang cầu cứu... Ta ko đủ tư cách để làm điểm tựa cho chính ta thì sao có thể làm điểm tựa cho người khác được... Khờ quá !


Có nhiều cái cũng vơi đi trong ta... Ta đã đến thành phố này để thực hiện những lời hứa cách đây hơn 4 năm... ta đã làm... nhưng có ai giữ lời hứa với ta ko?!... Có thế mới biết lòng người... Đời vẫn đổi trắng thay đen phũ phàng !!!... Phải chăng vì thế mà ta cũng dần "vơi" đi... nguôi ngoai đi... để rồi lắng lại chỉ còn mình ta...chết dần những mòn mỏi thương nhớ...những cảm xúc ngu ngơ một thời... giờ trở thành cái gì đó xa lắm... trắng xóa... Chợt nghe miên man...hiểu ra... ta đã mất đi quá nhiều !!!...

Âu cũng là cuộc sống... chẳng có gì là mãi mãi , là vĩnh cửu... chỉ có những phút giây nào đó... phải biết trân trọng mà thôi... Nuối tiếc mà làm gì những cái đã qua ko thể trở lại... Đời mà... buộc phải thay đổi theo tháng năm... Đến đá còn mòn , sông còn chuyển hướng... huống chi con người ta... cũng dần thay màu theo năm tháng , theo thời gian... Chỉ còn vương vấn những nỗi khắc khoải ko ngừng... về cuộc sống , về điểm tựa của niềm tin , về tình yêu , về số phận , về con người... và hơn hết là về những cái... "tận cùng"... gió ơi !!!...
Ngang lối cũ trên đầu lạc nhạn

Dưới rừng thu lẻ bạn tri âm

Tiếng yêu lỡ bậc thăng trầm

Tìm đâu khúc phổ tiêu cầm họa thanh


... gió ơi , đừng khóc...

_________________

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://storylove.yourme.net
 
Gió ơi... Đừng khóc...
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Đại Sảnh :: Sáng Tác-
Chuyển đến