IndexPortailCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýThành viênNhómĐăng Nhập

Share | 
 

 CÔ BÉ BÊN CÂY ĐÀN PIANO

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
not
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 25
Age : 25
Registration date : 23/09/2007

Bài gửiTiêu đề: CÔ BÉ BÊN CÂY ĐÀN PIANO   23/10/2007, 21:48

CÔ BÉ BÊN CÂY ĐÀN PIANO


Mưa. Phủ một bức màn trắng xóa lên những ngôi nhà cổ
kính, những cánh rừng thông ngút ngàn bên kia quả đồi. Bầu trời chỉ một
màu xám bàng bạc, âm u. Đâu đây, lẫn trong tiếng mưa, là tiếng đàn
piano, thánh thót. Từng nốt nhạc, nhẹ nhàng len vào ngõ ngách của con
phố nhỏ, hòa vào ngọn gió, bay sang cả rừng thông. Cô bé, ngồi bên cửa
sổ, mái tóc màu hạt dẻ dài ngang lưng, mượt mà. Cô bé có đôi mắt xanh
biếc, trong veo không gợn chút toan tính, nhưng, đôi mắt ấy nhìn vào
khoảng không, vô thần. Cô bé bị mù. Những ngón tay lướt trên phím đàn
trắng muốt, chính xác đến lạ kì. Cô bé chơi đàn bằng trái tim, bằng cảm
nhận. Không hiểu sao, cô bé lúc nào cũng chỉ chơi một bản nhạc _ một
bản nhạc không tên, buồn man mác. Phải chăng cô bé có tâm sự gì? Những
chú chim sẻ trú mưa dưới mái hiên đứng co ro vì lạnh, vẫn không quên
gục gặc đầu như đang thưởng thức tiếng đàn của cô bé. Mưa làm mờ tấm
kính cửa sổ, cảnh vật bên ngoài chỉ đùng đục một màu, mà dù sao cô bé
cũng chẳng nhìn thấy gì. Cánh cửa phòng khẽ mở, cô hầu gái bước vào:

- Cô chủ, điểm tâm của cô đây!

Cô bé ngừng chơi đàn, ánh mắt hướng về phía cửa sổ.

- Chị Mary, hôm nay là ngày mưa thứ bao nhiêu rồi nhỉ?

- Sắp được một tuần rồi, cô chủ ạ!

- Chị nghĩ xem, ngày mai trời có hửng nắng không?

- Tôi cũng không biết, nhưng cô yên tâm, khi nào hết mưa, tôi sẽ dẫn cô
lên đồi đi dạo. Sắp đến mùa đông rồi, lá phong rụng đỏ khắp các nẻo
đường, cảnh vật đẹp lắm.

Cô bé vẫn hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, cứ như thể cô đang say sưa ngắm nhìn một cái gì đó ở ngoài kia.

- Cô chủ, cô lại đây dùng điểm tâm, tôi hát cho cô nghe nhé!

Thế rồi chị Mary cất tiếng hát, nhẹ nhàng, tha thiết, bài hát kể về
hành trình đi tìm hạnh phúc _ một hành trình dài bất tận, không có điểm
dừng. Cô bé khẽ ngồi xuống, như sợ tiếng ca bay đi mất, cô bé nhấp ngụm
trà nóng, mắt nhắm hờ, chẳng ai biết, cô đang nghĩ gì.



Cô bé không thể nhìn thấy, nhưng cô có thể lắng nghe, nghe tiếng gió
thổi qua triền đồi, nhẹ bỗng, tiếng mưa rơi đều đều trên mái tôn, tiếng
gù gù của những chú chim đang run lên vì lạnh,……và cả tiếng thổn thức
của con tim. Cô bé không khóc, không lo lắng, không tức giận, cô bé
cũng chẳng bao giờ cười, chẳng bao giờ vui vẻ. Tiếng đàn, như thay tâm
hồn của cô, bay đi thật xa, tìm kiếm nơi chốn hạnh phúc cho cô bé.
Nhưng, hạnh phúc ở đâu? Cô bé chưa tìm thấy nên không thể trả lời được.



Gió cứ thổi, thổi mãi, đi qua bao nhiêu miền đất, gió kể chuyện, về nối
đau triền miên, bất tận. Gió không bao giờ đi lạc, không như con người,
lạc bước trên hành trình đi tìm giá trị đích thực của cuộc sống. Miền
đất hứa _ nơi bình yên và hạnh phúc _ còn xa lắm. Gió ơi! Ta biết đi về
đâu đây? Ta thuộc về chốn nào?



Mùa đông đến, tuyết phủ trắng lên mọi vật, đàn chim dưới hiên nhà đã
bay đi tránh rét từ lâu. Chỉ có cô bé vẫn ngồi bên cửa sổ, chơi đàn
piano, chỉ có cô bé là chẳng để ý đến công việc của vị thần thời gian.
Hạnh phúc lướt qua tầm tay, như làn gió, đến rồi đi, chẳng để lại dấu
vết gi. Cô bé và cây đàn piano, như hai người bạn, sự kết hợp không
phải hoàn toàn hoàn hảo nhưng có thể xem đó là một tình bạn đẹp.

Có ai biết, hạnh phúc ở đâu? Khi bóng đen phủ kín tâm hồn, ta luôn cần
một điểm sáng dẫn đường. Nhưng, con đường luôn dài hơn ta tưởng, ta nhỏ
bé quá, những gì ta có thật hư vô. Còn cô bé, trước mắt là màn đen vĩnh
viễn, ai, cái gì sẽ dẫn lối cho cô bé? Là tiếng đàn, là ngọn gió,….,
hay, là trái tim?
Cuộc đời bạc bẽo

Mọi thứ đều là cát bụi./
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
CÔ BÉ BÊN CÂY ĐÀN PIANO
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Nàng mèo chơi piano

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Giải Trí :: Truyện Đọc Online-
Chuyển đến