IndexPortailCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýThành viênNhómĐăng Nhập

Share | 
 

 khoảng trời xanh biếc

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
not
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 25
Age : 25
Registration date : 23/09/2007

Bài gửiTiêu đề: khoảng trời xanh biếc   23/10/2007, 21:50

Nhắm mắt lại nghe câu chuyện cổ…

Cô Tấm, nàng Tiên, ông Bụt, Thạch Sanh.

Thế giới giản đơn 2 loại người tốt xấu

Cuộc sống giản đơn: ở hiền gặp lành.



Nhắm mắt lại nghe câu chuyện cổ.

Mở mắt ra mới thực cuộc đời…



Mở mắt ra…

Bầu trời lấp ló giữa những tàng lá xanh ngọc vi vút 1 cơn gió hiếm hoi của mùa hè đập vào mắt.

Khoảng trời xanh biếc ấy chìm vào màu xanh lục của lá cây vậy mà vẫn khiến người ta cảm nhận được được nó to lớn đến dường nào.

Vậy mà em muốn thành bầu trời ấy.

“ Tại sao?”

“ Lý do thứ nhất là vì bầu trời có thể nhìn khắp nhân gian. Em sẽ trông
thấy tất cả mọi người . Em sẽ biết lúc nào họ vui, lúc nào họ buồn. Ít
nhất thì em có thể sẻ chia cho họ”

“ Nhưng làm bầu trời rất cô độc”

“Đó là lý do thứ 2 em muốn trời thành bầu trời đấy”

Em cười và nói với tôi như một chuyện hiển nhiên.

1 cô bé 17 với bao nhiêu bạn bè ở bên lại thèm khát nỗi cô độc.

“ Tôi không hiểu.”

Em chỉ mỉm cười.

Cao thượng.

“ Cái gì?”

“ Cao thượng thật!”

“ Từ đó nghĩa là gì?”

“ Hửm?”

Em quay đi.

“ Từ đó tồn tại là để chỉ con người đúng không? Nhưng con người thì không ai xứng đáng dùng nó, nên nó vô nghĩa”

Em muốn làm bầu trời.

Để nhìn khắp nhân gian và để… cô độc.

Vậy lúc em buồn ai lau nước mắt cho em?

Lúc em vui ai sẽ cầm tay em chia sẻ?

Tôi chỉ nghĩ chứ chưa bao giờ nói với em điều đó.

Vì em là 1 cô bé kỳ lạ.

Em muốn làm trời ư? Thế thì tôi muốn làm biển.

“Để làm gì?”

Em đưa đôi mắt xoe tròn trước tôi.

“Để cùng em… cô độc”

Biển trải dài. Dài… Dài mênh mông

“Người ta chẳng bảo thế giới có ¾ là nước còn gì. Thế thì anh sẽ biết lúc nào em buồn.”

“ Vậy sao anh không làm mây hay gió?”

“ Vì em múôn sự cô độc”

Em lại cười.

Cười đi em. Tôi muốn em cười mãi.

Vì thế hãy nhìn lên bầu trời chứ đừng nhìn xuống con đường gập ghềnh phía trước

Chỉ nhìn mưa thôi, đừng nhìn những vũng bùn đang làm dơ quần em.

Đừng để ý biển và bầu trời xanh biếc 1 màu vì sự khuyếch tán ánh sáng.

Đừng nhớ rằng bầu trời kia cũng chỉ là 1 tầng khí quyển.

Và cũng đừng nghĩ đến những cơn mưa là do hơi nước trong mây ngưng tụ mà thành.

Vì em là em, em ạ. Và chỉ là riêng em mà thôi.

Nên hãy cừơi và quên đi điều đó.

“Em là người như thế nào?”

1 hôm em bâng qươ hỏi tôi thế.

“ Dễ thương, vui nhộn, có tính đa sầu và lại hay đa cảm, 1 chút tính
trẻ con, nhí nhảnh đôi khi lại nhuốm màu khó hiểu, tốt bụng. Tất cả là
em …”

Em nhìn tôi bàng hoàng rồi vụt bỏ chạy.

Tôi chạy theo, chộp lấy tay em.

Em khóc.

Tôi sững sờ. Đến khi giật mình thì em biến mất.

Tôi không nghĩ em lại khóc.

Tôi không muốn em khóc.

Vậy mà chính tôi lại làm điều đó.

Tim nhói đau.

Hôm sau, em lại cười.

Cười thật nhiều. Và cũng thật buồn.

Tôi lặng lẽ.

“ Sao em khóc?”

“ …Bụi bay vào mắt”

“…”

“ Người đó không phải em.”

EM đang nói về người hôm qua tôi nhận xét.

Tôi không hiểu em.

Và cũng không muốn hiểu.

Vì thế giới của em không để hiểu mà chỉ để cảm nhận.

Tôi chỉ cần là biển xanh lặng nhìn em cười là đủ.

Vì em là bầu trời.

Là mây trắng.

Là gió.

Là mưa.

Là tất cả những gì tạo nên vũ trụ này.

Và hơn tất cả.

Em là khoảng trời xanh biếc, của tôi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
khoảng trời xanh biếc
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Chàng thủy thủ XANH-BAT
» Biển xanh vẫy gọi
» Các khái niệm và điều khoản trong bảo hiểm hàng hải
» Đo khoảng cách sử dụng cảm biến siêu âm SRF05
» Chè đậu xanh đánh, nấu thật nhanh, và ăn thật ngon

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Giải Trí :: Truyện Đọc Online-
Chuyển đến