IndexPortailCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýThành viênNhómĐăng Nhập

Share | 
 

 Tập 1 – Âm mưu của tập đoàn Umbrella

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
Nhoc_Sora
Web Master
Web Master


Tổng số bài gửi : 1450
Age : 25
Đến Từ : KingDom Heart
Registration date : 19/09/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập 1 – Âm mưu của tập đoàn Umbrella   4/11/2007, 10:11

Móng vuốt của một loài vật nào đó.
Khi ý nghĩ đó vừa xuất hiện trong đầu Chris thì bên trên anh vang lên những tiếng vẫy cánh. Chris từ từ quay lại, tuy anh vẫn nắm chặt khẩu Beretta trong tay nhưng anh cảm thấy nó có vẻ như lạnh đi.
Một con chim kỳ dị, đen bóng đang đậu trên một thanh sắt trên tường khoảng 0,5m đang nhìn anh bằng đôi mắt đen bóng của nó. Bộ lông đen mượt phủ lên thân hình mập mạp của nó…và có một vệt màu đỏ dính trên mỏ của nó.
Con chim nghiêng đầu qua một bên và bỗng cất lên một tiếng chói tai, một mảnh thịt rơi ra khỏi mỏ nó. Xung quang những tiếng kêu khác cất lên đáp trả làm vang dội cả bầu trời đêm. Những tiếng vỗ cánh cất lên từ bên trên mái hiên và Chris thấy bọn chúng đang bổ nhào xuống anh.
Chris vùng chạy, hình ảnh khuôn mặt đầy máu của Forest như làm anh chạy nhanh hơn mức mà mình có thể. Anh chạy vào hành lang bên trong và đóng sầm cửa lại. Mồ hôi túa ra đầy mình anh dựa vào tường đứng thở hổn hển.
Chris hít thở một hơi dài, rồi một hơi khác, sau một lúc tim anh đập chậm lại như bình thường. Tiếng kêu the thé của bọn quạ vẫn còn vang lên ở xa xa bên kia cánh cửa.
Jesus, sao mình ngu quá vậy nhỉ?
Chris đã quá nóng vội khi bước ra ngoài này, anh sẵn sàng tâm lý trả thù cho bất cứ người đồng đội S.T.A.R.S nào mà anh tìm thấy. Và anh đã bị shock khi nhìn thấy xác của Forest, nếu đây là xác một người khác thì Chris đã có thể liên tưởng đến bọn quạ nhanh hơn qua các vết thương đó—và cũng phát hiện ra bọn chúng đang theo dõi anh từ phía sau sớm hơn, xém chút nữa là anh đã nằm lại đó cùng Forest rồi.
Chris đi ngược trở lại trên cái hành lang nhỏ để quay lại sảnh đường, vừa đi vừa tự trách mình đã lao ra đây mà không chuẩn bị gì cả. Chirs tự nhủ mình không thể mắc những sai lầm ngớ ngẩn như vậy nữa, không thể để sự việc xảy ra trước mắt làm mất để ý đến xung quanh. Đây không phải là một trò chơi mà anh có thể load game lên lại nếu bị chết. Mọi người đang gặp nguy hiểm chết người, các bạn anh đang bước vào chỗ chết—
—và nếu mày không tỉnh táo và cẩn thận hơn thì mày sẽ là người kế tiếp—một cái xác bị xé ra tiếp theo nằm đâu đó trong một hàng lang lạnh giá của ngôi nhà này, một nạn nhân tiếp theo của nôi nhà đáng nguyền rủa này—Chris thôi không tự cằn nhằn mình nữa, anh hít một hơi dài và bước ra trở lại bao lơn lầu một. Bây giờ không phải là lúc tự trách mình về việc đã nổi điên lên và chạy vào một nơi nguy hiểm lạ lẫm để trả thù. Chris phải tập trung vào nhiệm vụ quan trọng trước mắt: tìm các thành viên của đội Alpha và quay trở lại với Rebecca….
Chris đang định bước xuống cầu thang với khẩu súng của Forest được giắt bên hông. Ít ra thì Rebecca cũng có thể tự bảo vệ cô ta với cái này—
“Chris” tiếng của Rebecca bỗng vang lên.
Chris ngạc nhiên nhìn xuống thì thấy Rebecca đang đứng ở chiếu nghỉ cầu thang, cô mỉm cười với anh.
Chris bước nhanh xuống dưới hỏi vội “Có chuyện gì vậy, mọi việc vẫn ổn chứ?”
Rebecca đưa ra một cái chìa khóa bằng bạc khi Chris vừa đến bên cô. Nụ cười trên môi cô như rộng ra, Rebecca nói “Tớ tìm thấy cái này, có lẽ nó sẽ giúp ích cho cậu.”
Chris cầm chiếc chìa khóa lên xem và thấy có hình một cái khiên được khắc vào đó trước khi anh bỏ nó vào túi. Rebecca vẫn cười, cô nói với vẻ hào hứng.
“Sau khi cậu đi tớ chơi thử ây đàn và một cánh cửa bi mật đã mở ra. Có một vật bằng vàng trong đó trông giống như cái khiên vậy, tớ tháo nó ra và đổi chỗ cho cái khiên bằng gỗ ở phòng ăn thì cái đồng hồ bự đó dịch sang một bên để lộ ra cái này trong một hốc tường đằng sau—”
Rebecca dừng lại, cô nói ấp úng khi nhìn thấy vẻ mặt của Chris “Tớ xin lỗi.…lẽ ra tớ không nên rời khỏi chỗ đó, nhưng tớ nghĩa có thể bắt kịp trước khi cậu đi quá xa.…”
“Không sao đâu mà,” Chris cố nở mộ nụ cười rồi nói tiếp “Tớ chỉ ngạc nhiên khi thấy cậu ở đây thôi. Tớ tìm thấy cái này, nó có lẽ sẽ hữu dụng hơn cái chai xịt côn trùng đó.”
Chris đưa khẩu Beretta cho Rebecca kem theo hai băng đạn. Rebecca cầm khẩu súng rồi nhìn nó một lát.
Khi cô ngẩng đầu lên nhìn Chris nét mặt của cô trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết, Rebecca hỏi “Của ai vậy?”
Trong một giây Chris nghĩ đến chuyện sẽ nói dối cô nhưng anh biết rằng Rebecca không dễ gì bị gạt—và anh bỗng nhận ra rằng mình quan tâm hơi quá mức tới cô, anh đang cố gắng bảo vệ cô khỏi những nỗi buồn từ sự thật phũ phàng.
Claire.
Chính là vậy, Rebecca làm anh nhớ đến đứa em gái từ những lời châm chọc vui tính, cách ăn mặc và mái tóc của nó.
“Nghe này” Rebecca hạ giọng xuống “Tớ biết rằng cậu đang lo cho tớ và tớ cũng thừa nhận rằng mình chưa có kinh nghiệm tác chiến. Nhưng tớ là một người trong đợi, việc che dấu sự thật có thể sẽ làm tớ mất mạng. Vì vậy hãy trả lời tớ—đây là súng của ai vậy?”
Chris nhìn Rebecca một hồi rồi nói “Forest. Tớ tìm thấy xác cậu ta ngoài kia, cậu ta bị bọn quạ mổ chết. Kenneth cũng đã chết.”
Một nét đau khổ thoáng ánh lên trong mắt Rebecca nhưng cô gật đầu chậm rãi, mắt vẫn nhìn anh hỏi “Được rồi. Vậy bây giờ chúng ta làm gì nào?”
Chris không thể mỉm một nụ cười dù nhỏ nhất để an ủi cô, nhớ lại khi mình còn trẻ như Rebecca.
Anh nhìn lên phía trên, hy vọng rằng mình không đưa ra một quyết địng sai lầm nào nữa nói “Tớ nghĩ rằng chúng ta nên thử hai cánh cửa còn lại….”

_________________

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://storylove.yourme.net
Nhoc_Sora
Web Master
Web Master


Tổng số bài gửi : 1450
Age : 25
Đến Từ : KingDom Heart
Registration date : 19/09/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập 1 – Âm mưu của tập đoàn Umbrella   4/11/2007, 10:11

Wesker không nghe hết cuộc đối thoại giữa Barry và Jill, nhưng sau khi nghe câu “Chúc may mắn” từ ngài Burton thì có tiếng mở rồi đóng cửa vang lên—một lát sau những tiếng bước chân thình thịch nện xuống sàn gỗ lại vang lên cùng tiếng mở, đóng cửa lần nữa. Ngoài kia đã yên tĩnh trở lại, mấy người đồng đội của hắn đã đi tìm mấy miếng gia huy còn lại.
Có vẻ như mình chọn đúng phòng để ngồi đợi rồi…
Wesker đã dùng chiếc chìa khóa có khắc hình cái mũ sắt để vào căn phòng nhỏ dùng để nghiên cứu sách vở ở đối diện phòng tranh để giám sát những người bạn của hắn. Ở đây hắn không những có thể biết được có bao nhiêu người qua đây mà còn là người đầu tiên đến được khu vực phòng thí nghiệm....
Hắn cầm miếng gia huy khắc hình những cơn gió săm soi dưới ngọn đèn bàn, miệng cười toe toét. Việc này quá dễ dàng, thật sự là quá dễ. Tình cờ sau khi hắn quay trở lai sau khi nói chuyện với Barry, hắn đi qua bức tượng ở bao lơn phía trên phòng ăn và nhớ ra rằng nó có một ngăn bí mật ở đâu đó. Chẳng để phí một giây nào, thay vì săm soi để bức tượng để tìm thì hắn đẩy nó rớt xuống phòng ăn luôn thể. Tuy không có miếng gia huy nào trong đó nhưng viên ngọc màu xanh biển lẫn trong cái đống thạch cao vỡ vụn đó làm hắn mừng rơn. Có một căn phòng phía sau phòng ăn có một bức tượng hình đầu con hổ mà hắn nhớ rằng đó là một loại cơ quan bí mật. Vừa nhìn cái đầu đó là hắn biết ngay mình đúng, hai mắt con hổ đã biến đâu mất. Hắn lắp viên ngọc vào đúng vị trí của nó và bức tượng xoay qua một bên để lộ ra cái gia huy này bên trong. Và như vậy hắn đã bước đến gần hơn việc hoàn thành sứ mạng.
Khi ba miếng còn lại đã được lắp vào, ta sẽ đợi bọn chúng đi chỗ khác để tìm miếng gia huy này và a lê hấp, vọt qua cái cửa đó…Wesker định đi ra kiểm tra cánh cửa nhưng rồi lại thôi. Ngôi biệt thụ này tuy lớn thật nhưng vẫn có khả năng hắn sẽ đụng những người khác và điều đó thật không khôn ngoan chút nào. Ngoài ra, chắc hẳn bọn chúng bây giờ cũng chưa tìm ra thêm cái nào nữa đâu. Hồi nãy lúc bước xuống lầu để lượm viên ngọc kia thì suýt chút nữa hắn đã đụng mặt Chris. Chris đã tìm thấy con nhỏ tân binh kia và chắc bọn chúng đang lần theo các “manh mối”…
Hơn nữa, ở trong này thật dễ chịu. Có lẽ mình nên ngủ một chút trong khi đợi bọn chúng.
Hắn ngồi ngả người ra ghế, cảm thấy hài lòng về những gì mình làm được từ nãy đến giờ. Sự cố có thể dẫn đến một rắc rối lớn này đã được hắn dàn xếp êm thấm nhờ vào đầu óc nhanh nhạy của mình. Hắn đang có trong tay một miếng gia huy, Jill và Barry thì đang đi tìm mấy miếng còn lại cho hắn—và may mắn thay hồi nãy khi vào thư viện hắn đã gặp Ellen Smith…
Oops, đó là tiến sĩ Ellen Smith, cám ơn cô rất nhiều.
Sau khi lấy được mảnh gia huy này Wesker đã định đi vào căn phòng nhỏ bí mật ở thư viện, nơi có cửa sổ nhìn ra bãi đáp trực thăng ở phía sau ngôi biệt thự này. Lối vào đã bị chặn bởi những kệ sách nặng trịch, hắn nhanh chóng kiểm tra khắp thư viện để tìm xem có vật gì có ích không thì gặp tiến sĩ Smith đang lê bước về phía hắn để đón chào.
Wesker đã cố gắng hẹn hò cô ta kể từ khi hắn chuyển đến thành phố Racoon, hắn bị hấp dẫn bởi đôi chân dài và mái tóc vàng rực rỡ của cô ta; Wesker luôn thích những người có tóc vàng, đặc biệt là người đó lại còn thông minh nữa. Không những nhiều lần không nhận lời mà cô ta còn không mảy may thèm cư xử tốt hơn một chút đối với hắn. Khi hắn gọi cô ta là Ellen, cô lạnh lùng nhắc rằng cô ta là cấp trên của hắn, và còn là một tiến sĩ và Wesker thấy cô ta nhấn mạnh chữ đó. Nếu mà con nhỏ đó không gợi cảm đến vậy thì hắn đã không bận tâm đến.
Nhưng nhìn xem nhan sắc của cô đã phai nhạt như thế nào tiến sĩ Ellen.
Wesker nhắm mắt lại, mỉm cười nhớ lại hồi nãy. Mái tóc vàng rực rỡ của cô ta giờ nhìn như đống rơm cháy nắng xuất hiện đằng sau một cái kệ, vừa rên rĩ vừa lê bước về phía hắn. Cặp chân dài của cô ta vẫn còn nhưng nó đã mất đi vẻ quyến rũ vốn có, thay vào đó là một làm da xám xịt….
“Mùi nước hoa cô xức thât là quyến rũ tiến sĩ Smith à.” Wesker nói xong giơ súng lên bắn hai phát vào đầu cô ta. Cô ta ngã xuống với hai lỗ thủng trên đang xịt máu, Wesker thấy cả xương sọ loáng thoáng trong đó nữa. Tuy Wesker không phải là kẻ nông cạn thiếu suy nghĩ nhưng tặng cho con nhỏ kiêu kỳ đó vài viên đạn đối với hắn thật là tuyệt—phải nói là rất phấn khởi.
Giống như lớp kem trên một cái bánh vậy, chỉ giúp người ta cảm thấy đậm đà trong đôi chút. Nếu may mắn thì mình còn gặp cả đống con như vậy dưới phòng thí nghiệm….
Một lúc sau Wesker đứng dậy vươn vai cho đỡ mỏi rồi đảo mắt nhìn qua cái kệ sách để tìm một cuốn sách đọc cho đỡ chán. Hắn đang rất nóng lòng muốn đi tiếp nhưng phải một lát nữa thì bọn S.T.A.R.S mới có thể tìm ra mấy cái gia huy đó, và hắn không thể làm gì khác hơn là chờ đợi; hắn cần tìm một cái gì đó để giữ cho hắn khỏi ngủ gục….
Nhìn qua một lượt mấy cuốn sách khoa học hắn nhíu mày lại. Một trong mấy cuốn đó có tựa là Phagemids: Alpha Complementation Vectors, cuốn kế tiếp là cDNA Libraries and Electrophoresis Conditions.
Sách hóa sinh và mấy cuốn sổ ghi chép quá trình nghiên cứu, tuyệt vời thật. Có lẽ là hắn nên đi ngủ thì hơn. Nội việc đọc mấy cái tựa này thôi đã làm hắn cảm thấy buồn ngủ rồi.
Ánh mắt của hắn dừng lại ở một cuốn sách to ở kệ dưới, bìa sách được bọc bằng một tấm da màu đỏ. Hắn cầm quyển sách lên, cảm thấy có hứng thú một chút vì ít ra tựa của nó không đến nỗi đáng chán mặc dù nghe có vẻ buồn cười Eagle of East, Wolf of West (Chim ưng ở phía Đông, Chó sói ở phía Tây)….
Khoan đã—đó là dòng chữ được viết trên cái đài phun nước mà—Wesker nhìn chăm chăm vào cuốn sách niềm hân hoan của hắn đang tắt lụi dần. Không thể nào như vậy được, mấy thằng nghiên cứu đã biến thành bọn quái hết cả rồi, bọn chúng không thể khóa lối dẫn xuống phòng thí nghiệm được, chẳng có lý do gì để làm như vậy cả. Wesker vừa lật cuốn sách ra vừa lạy trời cho hắn sai—
—và hắn gầm lên tức giận khi nhìn thấy vật đó trong cuốn sách. Một cái mề đay bằng đồng thau có khắc hình con chim ưng—th6m một cái chìa khóa nữa của thằng cha Spencer điên khùng.
Giống như số mệnh đang đùa với Wesker vậy. Để ra khỏi ngôi nhà nàyhắn phải có mấy cái gia huy. Và khi đã ra đến sân sau hắn lại phải đi xuyên qua một đường hầm ngầm để đến một địa điểm bí mật trong khu vườn —nơi có một cái đài phun nước là lối vào khu vực phòng thí nghiệm. Cái đài phun nước đó là một trong những tuyệt phẩm của Spencer, nó là cánh cửa của khu vực thí nghiệm—và muốn mở nó ra thì phải cần hai cái mề đay bằng đồng thau này….
Nhưng cái mề đay chim ưng ở đây có nghĩa là cánh cửa đó đã bị khóa lại. Và điều đó có nghĩa là hắn phải đi tìm cái mề đay chó sói, nó có thể ở bất cứ đâu trong cái nơi chết tiệt này—điều này làm cho cơ hội xuống được khu phòng thí nghiệm tụt xuống gần bằng không.
Cơn giận bốc lên Wesker ném cái mề đay vô cái kê sách, rồi vung tay hất đổ cái đèn bàn làm cho căn phòng trở nên tối thui. Việc giữ cái gia huy hình ngọn gió bây giờ đã trở nên vô ích; kế hoạch hoàn hảo của hắn đã tan thành bọt xà phòng. Bây giờ hắn đành phải gắn cái miếng gia huy này vào cánh cửa và hy vọng rằng ai đó sẽ tình cờ tìm thấy cái mề đay chó sói dùm hắn ở đâu đó trong cái ngôi biệt thự rộng lớn chết tiệt này.
Và điều này có nghĩa là sự việc sẽ trở nên nguy hiểm hơn, phải tìm kiếm nhiều hơn—và biết đâu ai đó sẽ có thể xuống được khu thí nghiệm trước hắn thì sao.
Tức giận, Wesker đứng lặng người trong bóng tối, tay nắm chặt lại và hắn cố lắm mới không hét lên những tiếng giận dữ.

_________________

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://storylove.yourme.net
Nhoc_Sora
Web Master
Web Master


Tổng số bài gửi : 1450
Age : 25
Đến Từ : KingDom Heart
Registration date : 19/09/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập 1 – Âm mưu của tập đoàn Umbrella   4/11/2007, 10:13

Chương 12

JILL NGHE TIẾNG GÌ ĐÓ GIỐNG NHƯ TIẾNG KÍNH VỠ và cô dừng ngay lại lắng tai nghe. Âm thanh vừa vang lên nghe có vẻ rất lạ, những hành lang liên tiếp trong ngôi biệt thự này làm Jill khó xác định được tiếng động đó phát ra từ đâu.
Hay là mình tưởng tượng ra nhỉ…Jill thở dài rồi nhìn quanh cái nơi yên tĩnh này một cái, hàng loạt những phòng khách được xây nối tiếp nhau. Nãy giờ Jill đã kiểm tra tất cả ba căn phòng dọc theo cái hành lang treo đầy tranh ở tầng một này, và cô chẳng tìm được gì—một phòng ngủ với hai cái giường, một phòng làm việc, và một căn phòng bị khóa đang trang trí dở và có một cái lò sưởi bên trong. Trong phòng chỉ có duy nhất một nút bật tắt đèn, và hồi nãy Jill đã mừng rơn khi tìm thấy một nút công tắc màu đen trong căn phòng làm việc hồi nãy—và khi cô gạt nút thì chẳng có gì xảy ra ngoại trừ nước trong cái hồ cá bên cạnh rút xuống.
Jill cũng tìm thấy thêm một tá đạn cho khẩu Remington trong một thùng sắt bên dưới giường ngủ. Và chẳng có một cái gia huy nào cả.
Jill lấy cái PDA của Trent ra để kiểm tra vị trí của cô ở tầng một này. Vửa qua cánh cửa lớn ở tầng một này là một hành lang hình chữ U dẫn tới ban công phía trước. Cái hành lang này dẫn tới hai cánh cửa khác, một là ngõ cụt, còn một thì lại dẫn đến vài ba căn phòng khác nữa….
Jillcất cái PDA đi rồi rút khẩu Beretta ra, cô dừng lai một chút rồi đẩy cửa bước vào cái hành lang mới này. Thật không dễ gì khi vừa phải suy đoán nguyên nhân đã làm cho mọi người trong ngôi biệt thự này biến thành quái vật và việc các đồng đội của cô đột nhiên mất tích ở đây, đầu óc Jill cứ rối tinh rối mù cả lên.
Mình nên đọc qua mấy tờ giấy này…CĂn phòng làm việc này bài trí tương đối đơn giản với một cái bàn, một cái kệ—có một chiếc áo khoác dùng để mặc trong phòng thí nghiệm và những tờ giấy để bừa bãi trên bàn chỉ là những ký tự và những con số. Jill không tệ lắm về môn hóa nên cô biết rằng mình đang đọc những công thức hóa học, vì vậy cô chẳng buồn đọc chúng—nhưng khi nhìn thấy những tờ giấy này thì Jill bắt đầu nghĩ rằng những con zombie đó là nạn nhân của một vụ tai nạn trong thí nghiệm hóa học. Căn biệt thự này vẫn được bí mật duy trì từ tiền của công ty, và nó lại được che đậy khỏi thế giới bên ngoài lâu đến như vậy. Từ lớp bụi bám trên đồ vật Jill đoán rằng nơi này chỉ mới bị bỏ hoang khoảng hai tháng nay—và điều này trùng với những vụ án xảy ra ở thành phố Racoon. Nếu như ở đây đang tiến hành những cuộc thí nghiệm bí mật và đã xảy ra tai nạn thì….
Cái gì đó đã biến những người ở đây thành những con quái vật ăn thịt người? Điều đó nghe không hợp lý chút nào….
Nhưng đó là điều duy nhất mà Jill thấy có lý mặc dù Jill vẫn còn mấy giả thiết nữa trong đầu. Còn về các đồng đội của cô thì ngoài việc Barry có thái độ lạ lùng thì cô không thể nghĩ ra việc tại sao Chris và Wesker lại mất tích.
Và sẽ chẳng tìm ra cái gì mới nếu mình không làm cái gì đó.
Đúng vậy. Jill ngắt dòng suy nghĩ của mình rồi bước ra ngoài hành lang trở lại.
Jill ngửi thấy mùi hôi trước khi cô nhìn thấy xác con zombie từ xa ở cuối hành lang. Ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn làm cho cái hành lang trải thảm đỏ này trở nên lung linh huyền ảo một màu đỏ. Jill chỉa khẩu súng vào cái thây bất động và bước từ từ đến—bỗng nhiên cô nghe thấy có tiếng đóng cửa ở đâu đó rất gần.
Barry?
Anh ta đã nói rằng sẽ đi về phía kia khu nhà này mà, hay là anh ta tìm thấy cái gì đó có ích nên đuổi theo cô…hay là ai đó trong đội nhỉ.
Jill cảm thấy mừng rơn, cô nhanh chóng chạy đến đầu bên kia hành lang. Khi vừa tới chỗ rẽ, một mùi hôi nồng nặc xộc vào mũi Jill, và con zombie đang nằm bất động bỗng vùng lên chộp lấy chân cô, nó nắm chặt mắt cá chân của Jill với một sức mạnh kỳ lạ.
Bị bất ngờ Jill vung tay để giữ thăng bằng và cô la lên một tiếng lớn trong khi nước com zombie há mồm ra định ngoạm vào chân cô. Bàn tay trơ xương của nó cào trên lớp da của chiếc ủng—
—và theo bản năng Jill co chân kia lên đạp thẳng vào đỉnh đầu con zombie, một tiếng crack vang lên. Một lỗ thủng xuất hiện trên đầu nó, để lộ ra cả xương bên trong. Con zombie vẫn nắm chặt chân của Jill và cô bắt đầu cảm thấy đau.
Jill đạp cái thứ hai, cái thứ ba và đến cái thứ tư thì đầu con zombie nát bét ra dưới gót chân của cô.
Bàn tay của nó giật giật mấy cái, máu từ đầu phụt ra và con zombie gục xuống tấm thảm đầy bụi.
Jill đạp lên xác con zombie vụt chạy qua góc hành lang bên kia, cố gắng lắm mới không nôn ọe ra. Jill đã nghĩ trong đầu rằng những con quái vật kinh tởm này cũng chỉ là những nạn nhân mà thôi, giống như Pris và Beck vậy, và giải thoát cho họ là điều cuối cùng mà cô có thể làm được—tuy nhiên bọn họ cũng là những mối nguy hiểm chết người, chưa kể là họ còn có thể mang virus trong người. Vì vậy Jill tự nhủ phải cẩn thận hơn nữa.
Có một cánh cửa bên tay phải của cô, một cánh cửa gỗ lớn với khung cửa được gia cố bằng kim loại, trên ổ khóa có khắc hình bộ áo giáp, nhưng nó không bị khóa, cũng giống như những cánh cửa khác mà cô vừa đi qua ở tầng một này.
Không có ai khác trong căn phòng sáng trưng này nhưng Jill cảm thấy hơi lưỡng lự, cô cẩn thận nhìn bao quát căn phòng một lần nữa cho chắc chắn. Hai bên hông cô là những bộ áo giáp thời Trung cổ được xếp thành hai hàng, mỗi bên có tám bộ, và ở cuối phòng có một cái tủ kiếng nhỏ—chưa kể đến cái nút màu đỏ to tướng nằm ở giữa căn phòng lát đá xám này.
Một cái bẫy khác? Hay lại là một câu đố nữa đây…
Lưỡng lự một hồi Jill bước lại bên cái tủ kiếng, những bộ áo giáp cứ như đang dõi theo từng bước chân của cô. Có hai cái lỗ nhỏ ở hai bên cái nút, có vẻ như là đường ống thông hơi—và tim Jill bỗng đập nhanh hơn vì cô chắc rằng mình đang gặp một cái bẫy khác.
Và kiểm tra nhanh qua cái tủ kiếng cô chắc rằng phán đoán của mình là đúng. Cô không thể nào mở được cái tủ đó vì không thể nào di chuyển tấm kiếng được. Và ở bên trong có cái gì đó trông giống như một miếng đồng….
Có lẽ cái nút đó dùng để mở cái tủ này—nhưng chuyện gì sẽ xảy ra sau đó?
Jill rùng mình khi nghĩ rằng hai cái lỗ thông hơi đó sẽ đóng lại, cánh cửa tự động bị khóa và cô sẽ chết từ từ vì thiếu không khí. Hay có thể nước hoặc khí độc sẽ được bơm vào đây. Jill nhíu mày lại nhìn quanh phòng tìm xem có cái gì có thể chặn cánh cửa khỏi đóng lại không, hay là một cái nút khác dấu ở đâu đó trong mấy bộ áo giáp này….
….Bao giờ cũng có nhiều hơn một lời giải cho một câu đố Jilly à, con đừng bao giờ quên điều đó.
Bỗng nhiên Jill mỉm cười. Tại sao phải bấm cái nút đó nhỉ?
Jill cúi xuống sát bên cái tủ, cô cầm ngược khẩu Beretta lại. Chỉ với một cú đập bằng báng súng miếng kiếng của cái tủ đã vỡ ra. Jill cẩn thận đập vỡ các cạnh kiếng để khỏi đứt tay rồi cẩn thận cho tay vào.
Và cô rút ra một miếng đồng sáu cạnh có khắc hình ông mặt trời đang mỉm cười. Jill mỉm cười cảm thấy hài lòng với cách làm của mình. Nhìn bề ngoài thì có thể có bẫy trong căn phòng này vì vậy Jill cũng không cần fair-play làm gì. Chẳng có gì sai khi làm như vậy, Jill nhanh chóng chạy ra khỏi căn phòng để đề phòng có chuyện gì xảy ra.
Bước trở lại vào cái hành lang đỏ như máu, Jill đứng suy nghĩ, cân nhắc việc nên làm tiếp một chút. Cô có thể đi tiếp để tìm xem ai đã gâ yra tiếng đóng cửa ban nãy hoặc là quay trở lại cánh cửa kia để đặt miếng đồng này vào. Tuy rất muốn đi tìm các bạn của mình nhưng Jill phải công nhận là Barry đã nói đúng về việc cần phải nhanh chóng ra khỏi nơi này. Và bất cứ nhân viên S.T.A.R.S nào còn sống, chắc chắn họ cũng đang cố tìm lối để thoát khỏi đây….
Ánh mắt đầy suy nghĩ của Jill lướt đến cái xác hôi thối mà cô vừa đạp vỡ đầu, và dừng lại ở cái đầu vỡ đang nằm trong vũng máu đen ngòm—và chợt nhận ra rằng cô muốn rời khỏi cái nơi ghê rợn này càng nhanh càng tốt, nhanh chóng thoát khỏi cái bầu không khí hôi thối với những con quái vật đang lượn lờ quanh những hành lang lạnh lẽo và đầy bụi này. Cô muốn rời khỏi đây càng nhanh càng tốt.
Quyết định như vậy, Jill nhanh chóng quay lại cánh cửa kia đề gắn miếng đồng này vào. Cô đã tìm ra hai mảnh chìa khóa cần thiết để thoát ra khỏi đây. Jill không biết rằng cái cửa đó sẽ dẫn đi đâu, nhưng hãy cứ thử vận may còn hơn là chẳn làm được gì….

“Richard!” Rebecca ngay lập tức cúi xuống bên người đội viên Bravo này, sờ vào cổ anh ta để bắt mạch.
Chris nhìn trân trân vào cái xác đầy vết thương của Richard, anh biết chắc rằng Rebecca sẽ chẳng bắt được gì, vết thương sâu hoắm bên vai phải Richard đã không còn chảy máu vì anh ta đã chết.
Chris bắt gặp bàn tay mảnh khảnh của Rebecca sờ lên cổ Richard rồi cô ngước lên nhìn anh với vẻ thẫn thờ. Đôi vai của Rebecca chùng xuống. Chris cảm thấy muốn bệnh khi nhìn thấy những gì mình vừa khám phá ra, chuyên gia thông tin của đội Bravo, một anh chàng dễ thương và mới chỉ 23 tuổi….
Chris nhìn quanh canh phòng tìm xem có manh mối nào cho biết được cái chết của Richard không. Căn phòng họ vừa bước vào này nằm gần căn phòng mà Jill đã tìm thấy cái gia huy khoảng 20 mươi bước chân, nơi đây chẳng có một vật dụng trang trí nào. Ngoại trừ Richard ra thì chẳng còn gì trong căn phòng nhỏ hẹp này—
Nhíu mày lại, Chris bước bước về cánh cửa ở cuối phòng rồi cúi xuống nhìn, anh lấy tay chà chà lên nền đá sẫm màu. Có một loạt những dấu giày dính máu đã khô lại từ xác của Richard đến cánh cửa bằng gỗ sồi này. Chris nhìn Rebecca với vẻ mặt đăm chiêu, tay anh siết chặt khẩu Beretta.
Bất kể cái gì đã giết Richard thì nó cũng đang ở đằng sau cánh cửa này, và có lẽ nó đang đợi nạn nhân kế tiếp—
“Chris lại đây xem cái này nè.” Rebecca kêu Chris.
Cô vẫn còn ngồi trên gót kế bên xác Richard, ánh mắt dán chặt vào vết thương lớn trên vai anh ta. Chris bước lại bên Rebecca không biết rằng cô ta muốn chỉ cái gì cho mình. Vết thương của Richard rách tơi tả, những thớ thịt xung quanh đều bị bầm, tím đen lại. Điều này rất lạ vì vết thương không sâu lắm.
“Nhìn những vệt tím này này, chúng tỏa ra từ các vết thương. Và kiểu mà các bắp thịt bị thủng ở đây, và ở đây nữa.” Rebecca chỉ vào hai lỗ thủng cách nhau khoảng 15cm, và ở mỗi lỗ thì vùng thịt xung quanh đỏ ửng lên.
Rebecca lùi lại ngồi chồm hổm ngước lên nhìn Chris nói “Tớ nghĩ rằng anh ta đã bị trúng độc. Vết thương này trông giống vết rắn cắn.”
Chris nhìn cô trân trối hỏi “Làm gì có loài rắn nào bự đến vậy?”
Rebecca lắc đầu nói “Không biết nữa. Nhưng cũng có thể là cái gỉ khác. Chỉ chắc rằng vết thương cỡ này không thể giết Richard được. Kích cỡ vết thương này không làm mất nhiều máu nên tớ đoán chắc rằng anh ta đã bị trúng độc.”

_________________

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://storylove.yourme.net
Nhoc_Sora
Web Master
Web Master


Tổng số bài gửi : 1450
Age : 25
Đến Từ : KingDom Heart
Registration date : 19/09/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập 1 – Âm mưu của tập đoàn Umbrella   4/11/2007, 10:14

Chris cảm thấy mình càng lúc càng khâm phục Rebecca. Cô có óc quan sát và phân tích tình huống rất tỉ mỉ và cẩn thận.
Chris nhanh chóng kiểm tra xác của Richard và tìm thấy thêm được một băng đạn và một cái điện đàm. Anh đưa cả hai cho Rebecca rồi bỏ khẩu Beretta của Richard vào cái túi bên hông của mình.
Chris nhìn cánh cửa một lần nữa rồi quay sang nói với Rebecca “Cho dù cái gì đã giết Richard đi nữa thì nó cũng nằm đằng sau cánh cửa kia….”
“Vì vậy nên chúng ta phải cẩn thận,” Rebecca nói ngắt ngang lời của Chris. Không nói thêm lời nào nữa cô bước tới bên cánh cửa và đứng đợi anh.
Mình phải thôi không nghĩ rằng cô ta chỉ là một đứa trẻ. Trong khi các đồng đội của cô ta đều đã chết thì cô ta vẫn sống; cô ta không cần mình làm vú em hoặc bảo phải lui lại phía sau.
Chris bước đến bên cánh cửa, anh gật đầu với Rebecca một cái. Cô ta xoay tay nắm rồi đẩy cánh cửa vào, cả hai cùng giương súng lên rồi bước vào cái hành lang hẹp bên trong.
Phía trước vài bước là vài bậc thềm gỗ dẫn đến một cánh cửa đang đóng im ỉm. Bên tay trái họ là lối đi khác và có một cánh cửa nữa ở phía cuối hành lang. Có một vài vết máu trên sàn dẫn đến cánh cửa phía trước mặt bọn họ và Chris chắc rằng đó là máu của Richard; có nghĩa là kẻ giết anh ta đang ở đằng sau cánh cửa kia.
Chris chỉ về vế lối rẽ bên trái rồi nói nhỏ với Rebecca “Cậu kiểm tra căn phòng đó. Nếu cậu gặp rắc rối thì quay lại đây đợi tớ. Nếu không có gì thì sau năm phút nữa chúng ta gặp lại tại đây.”
Rebecca gật đầu rồi rẽ bước về phía bên trái. Chris đứng đợi cho đến khi Rebecca bước vào căn phòng kia rồi anh mới bước từ từ đến cánh cửa trước mặt, tim anh bỗng nhiên đập nhanh hơn trong lồng ngực.
Cánh cửa bị khóa và anh thấy có hình một cái khiên khắc kế bên cái lỗ khóa. Và việc đi cùng Rebecca trở nên có ích hơn anh nghĩ. Chris lấy cái chìa khóa mà cô đã đưa cho anh ra khỏi túi áo và mở khóa cánh cửa, anh cẩn thận kiểm tra lại khẩu Beretta trước khi bước vào trong.
Đằng sau cánh cửa là một căn phòng áp mái khá rộng, căn phòng trong có vẻ hơi nhếch nhác so với những căn phòng lộng lẫy khác trong ngôi biệt thự này. Ngoài một vài cây cột đỡ bằng gỗ và mấy cái hộp, thùng gỗ đặt cạnh tường thì trong phòng chẳng còn gì cả.
Chris bước vào phòng, anh vẫn cẩn thận quan sát phía trước. Ở phía bên kia căn phòng có một bức tường đang xây dở cao khoảng 1,5 mét. Trông nó có vẻ như cái chuồng ngựa, và đó cũng là nơi duy nhất mà Chris không thể quan sát được. Chris từ từ bước về phía đó, tiếng gót giày anh nện xuống sàn gỗ vang khắp căn phòng.
Chris đứng sát bên cạnh tường, anh bật ngang chỉa khẩu Beretta về phía trước, trống ngực đập thình thịch.
Không có con rắn nào hết, nhưng có một cái lỗ khá lớn ở ngay góc tường cao khoảng 0,3 mét và rộng khoảng gấp đôi—và rất lạ là có mùi gì đó rất nồng, hơi cay giống như mùi xạ của một loài thú hoang. Chris nhíu mày lại trước cái mùi đó, anh chuẩn bị quay lưng lại bước đi—
—và anh khựng lại, bước thêm một bước nữa lại gần. Có một miếng kim loại hình tròn nằm kế bên cái lỗ, trông như một đồng xu lớn bằng lòng bàn tay vậy. Có hình gì đó được khắc trên miếng kim loại, hình mặt trăng lưỡi liềm….
Chris bước đến bên cái mảnh kim loại đó rồi cúi xuống lượm nó lên, mắt anh vẫn để ý đến cái lỗ. Đó là một miếng đồng sáu cạnh có khắc hình mặt trăng, phải công nhận là nó được chạm trổ rất công phu—
Bỗng trong cái lỗ bỗng có tiếng cử động nhẹ.

_________________

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://storylove.yourme.net
Nhoc_Sora
Web Master
Web Master


Tổng số bài gửi : 1450
Age : 25
Đến Từ : KingDom Heart
Registration date : 19/09/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập 1 – Âm mưu của tập đoàn Umbrella   4/11/2007, 10:15

Chris nhảy lùi lại phía sau, vừa lùi lại vừa giương súng chỉa vào cái lỗ. Và khi lưng anh chạm vào bức tường phía sau thì Chris xoay người vụt chạy—
—và một vật hình trụ màu đen vụt chui ra rất nhanh khỏi cái lỗ. Bề ngang nó bự như một cái dĩa ăn tối, nó đụng vào bức tường bên chân phải anh làm gỗ văng ra tung tóe—
—thấy mẹ rồi, một con RẮN—
Chris bỏ chạy trong khi con rắn trườn ra khỏi hang. Thân hình to lớn đầy bụi của nó nhấc lên cao ngang ngực Chris. Con rắn rít lên, nọc độc từ răng nanh của nó chảy nhiễu xuống sàn.
Chris đã chạy được nửa đường rồi vừa chạy vừa xoay người lại bắn thẳng vào cái đầu to lớn, rắn chắc đó. Con rắn rít lên khi một viên đạn bay thẳng vào cái mồm đang mở toang hoác làm thủng một lỗ bên khóe miệng của nó.
Nó hạ mình xuống rồi trườn rất nhanh về phía Chris, anh ước chừng nó phải dài đến 7 mét. Chris bắn một phát nữa và một miếng thịt trên lưng nó bong ra, và từ đó một dòng máu đen phụt ra.
Rít lên một tiếng nửa nó dựng người dậy ngay trước mặt Chris, cái đầu nó chỉ cách anh khoảng 0,5 mét, máu từ trong mồm nó vẫn đang chảy ra—
—cặp mắt. Bắn vào mắt nó—
Chris nhắm vào mắt nó và bắn, con rắn ngã vật xuống đè lên người anh. Đuôi của con rắn đập vào một trong những cây cột gỗ làm nó vỡ nát ra. Trong khi đó Chris khó khăn lắm mới cử động được cánh tay đang tê rần, anh nghĩ rằng mình phải cố gắng bắn vài phát để chí ít nó không chết thì cũng bị thương nặng—
—và con rắn bỗng vùng quyẫy dữ dội trước khi chết hẳn.
“Chris!” Rebecca la lên rồi chạy đến bên anh, cô bỗng đứng sững lại, trố mắt nhìn xác con rắn. “Woah…”
Chris đạp chân vào một cái cột trụ rồi với một sức mạnh phi thường anh đạp mạnh một cái và rút người ra được khỏi cái xác nặng trịch. Rebecca chạy lại giúp Chris đứng dậy, khuôn mặt cô lộ rõ vẻ sợ hãi.
Hai người nhìn xuống vết thương đã giết chết con rắn—một cái lỗ to, sâu hoắm bên con mắt phải của nó máu đen đang chảy ra, con mắt nó đã bị viên đạn 9mm của Chris thổi bay đi mất.
Rebecca thì thào hỏi Chris “Cậu ổn chứ?”
Chris gật đầu; ngoài mấy vết bầm thì anh ổn cả? Chỉ một gang tay nữa thôi là anh đã chạm vào thần chết, và anh còn sống là nhờ chính bản năng của mình—
Chris đưa cái gia huy lên nhìn, mấy ngón tay của anh chà nhẹ lên nó. Thì ra từ lúc bị con rắn đuổi đến giờ anh vẫn cầm nó mà không hay—và nhìn nó bây giờ không biết sao anh có cảm giác rằng nó rất quan trọng….
có lẽ nó quan trọng vì xém chút nữa mình đã làm bữa ăn cho con rắn kia chỉ vì nhặt nó lên.
Rebecca đưa tay lấy cái gia huy, cô chà chà tay lên cái hình mặt trăng.
Chris hỏi “Cậu tìm thấy cái gì không?”
Rebecca lắc đầu nói “Trong đó chỉ có một cái bàn ăn, vài cái kệ…và cái này để làm gì vậy?”
Chris nhún vai, anh liếc xuống nhìn hốc mắt toang hoác đầy máu của con rắn. Bỗng anh cảm thấy rùng cả mình khi nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra nếu như anh bắn trượt phát súng cuối cùng đó….
“Có lẽ chúng ta sẽ biết nó có tác dụng gì trên đường đi,” Chris nói nhỏ “Còn bây giờ chúng ta ra khỏi đây thôi.”
Rebecca đưa cái gia huy lại cho Chris rồi cả hai nhanh chóng quay trở lại cái hành lang trải thảm đỏ. Khi cánh cửa sau lưng họ đóng lại, Chris bỗng nhận ra là bây giờ anh rất ghét rắn.

Barry bước từng bước từng bước nặng trĩu lên cái cầu thang ở tiền sảnh, ruột gan anh cứ quặn lên theo từng bước chân. Anh đã lục tung tất cả các căn phòng mà anh có thể mở được cửa ở phần phía Đông ngôi biệt thự này, và anh chẳng tìm thấy gì cả.
Những hình ảnh khủng khiếp cứ hiện lên trong đầu anh theo từng bước chân. Đó là hình ảnh Kathy, Moria và Poly Anne (vợ và 2 con gái của Barry) đang bị bắt trói tại nhà bởi bọn White Umbrella. Kathy biết mật mã mở két sắt đựng súng ở dưới tầng hầm, nhưng cô khó có thể mà đến được đó trước khi bị kẻ lạ khống chế—
Khi vừa đặt chân lên lầu một thì Barry thở hắt ra một cái. Thậm chí Kathy sẽ chẳng nghĩ đến việc chạy đi lấy súng khi cô nghe tiếng động lạ. Cô ta sẽ chạy đến phòng hai đứa con gái để chắc rằng chúng vẫn an toàn.
Nếu mình mà không tìm được mấy cái gia huy sớm hơn thì mọi việc sẽ rất tệ.
Nãy giờ Barry không hề thấy một cái điện thoại hay radio nào trong căn nhà này. Dù Wesker đến được khu vực phòng thí nghiệm đi nữa thì làm thế nào hắn gọi cho đồng bọn được?
Barry đứng trước cánh cửa trên lầu một ở phía Tây ngôi biệt thự. Hy vọng duy nhất của anh bây giờ là Jill hoặc Wesker có thể tìm thấy được ba mảnh gia huy còn lại. Anh không biêt giờ này Wesker đang ở đâu (mặc dù không nghi ngờ gì là thằng khốn đó sẽ chường mặt ra sớm thôi), nhưng Jill cũng có thể đã đi lên này rồi. Nếu gặp cô ta thì hai người có thể chia ra để tìm trong những căn phòng mà Jill chưa vào. Và nếu cả hai người mà không tìm thấy được thêm mảnh gia huy nào thì Barry buộc phải đập nát tất cả những vật dụng trong tất cả các căn phòng để tìm cho ra chúng….
Khuôn mặt Chris bỗng hiện ra mới một nụ cười. “Barry”, Chris gọi anh!
Chàng trai trẻ đó bước tới chỗ Barry và ôm chầm lấy anh, rồi lùi lại, miệng anh ta vẫn cười “Lạy chúa, gặp lại cậu ở đây thật là may mắn quá! Tớ bắt đầu nghĩ là chỉ còn tớ và Rebecca sống sót thôi—Jill với Wesker đâu rồi?”
Barry rặn ra một nụ cười và cố gắng lắm mới tìm ra được một câu trả lời hợp lý với cảm giác tội lỗi tràn ngập trong người. Nói dối Jill đã khó khăn lắm rồi, đằng này lại là Chris, người mà anh đã quen biết hằng mấy năm trời—
—Kathy và hai đứa nhỏ sẽ chết—
“Jill và tớ chạy theo cậu ngay khi có tiếng súng nhưng mấy cánh cửa ở đó đều bị khóa cả—và khi bọn này quay trở lại tiền sảnh thì Wesker đã biến mất. Từ đó đến giờ tớ và Jill chia ra để đi tìm hai cậu và lối ra khỏi nơi này…”
Nụ cười của Barry trở nên tự nhiên hơn “Gặp lại hai cậu ở đây thật là tốt quá.”
Ít ra thì điều đó là sự thật.
Chris hỏi “Vậy là Wesker đột ngột biến mất hả?”
Barry gật đầu trả lời, mặt có vẻ hơi gượng “Ừ, bọn này cũng tìm thấy xác của Ken luôn. Cậu ta bị một trong mấy con zombie ở đây hạ gục.”
Chris thở dài nói “Tớ thấy rồi. Cả Forest và Richard cũng đã chết rồi.”
Barry cảm thấy một nỗi buồn vô hạn quét qua người, và anh càng thấy căm thù Wesker hơn nữa. Bọn khốn nạn mà Wesker làm việc cho đã gây ra chuyện này, và bây giờ bọn nó muốn che đậy tất cả lại, bọn nó muốn phủi sạch trách nhiệm về những việc mà chúng đã gây ra—
—và dù không muốn nhưng mình đang giúp đỡ chúng đây.
Barry hít một hơi dài nói, hình ảnh của vợ và hai đứa con gái lại hiện lên trong mắt anh “Jill tìm thấy một cửa hậu ở phía bên kia ngôi nhà và bọn này nghĩ rằng đó là lối thoát, ngoại trừ việc nó bị khóa bởi một cái khóa kỳ lạ, giống như là một cái két sắt vậy, và cần bốn miếng gia huy làm bằng đồng để mở nó. Jill đã tìm thấy một cái và bọn này nghĩ rằng mấy miếng còn lại đang nằm đâu đó trong căn nhà này.…”
Barry nói liền một hơi và Chris bỗng mỉm cười, lấy ra một vật và hỏi “Giống như cái này hả?”
Barry nhìn vật trên tay Chris và thất tim mình bỗng đập nhanh hơn. Anh nói “Phải rồi, nó đó. Cậu lấy ở đâu vậy?”
Rebecca bật cười, bẽn lẽn nói “Anh ấy phải chiến đấu với một con rắn để có nó đó—một con rắn khổng lồ. Tớ nghĩ có thể nó đã bị nhiễm virus khi vụ tai nạn xảy ra, mặc dù loại virus có thể gây nên sự đột biến gien này chưa từng được biết đến trước đây.”
Barry cau mày cầm lấy cái gia huy như thể là anh ta không cố ý chạm đến nó vậy hỏi “Tai nạn hả?”
Chris gật đầu nói “Bọn này tìm thấy một số thông tin cho thấy có một phòng thí nghiệm bí mật ở ngay trong ngôi biệt thự này—và một trong những thứ mà họ đang nghiên cứu đã thoát ra ngoài. Một loại virus nào đó.”

_________________

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://storylove.yourme.net
Nhoc_Sora
Web Master
Web Master


Tổng số bài gửi : 1450
Age : 25
Đến Từ : KingDom Heart
Registration date : 19/09/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập 1 – Âm mưu của tập đoàn Umbrella   4/11/2007, 10:15

Rebecca bổ sung thêm “Một loại virus ảnh hưởng đến động vật có vú và loài bò sát, và không chỉ ảnh hưởng ở mức các loài khác nhau mà còn ở các chủng tộc khác nhau.”
Chắc mình cũng đã bị nhiễm rồi. Barry chán chường nghĩ vậy.
Khuôn mặt Barry chùng xuống, anh cố nghĩ ra một lý do hợp lý để đi lắp miếng đồng này. Wesker sẽ không bao giờ lộ diện một khi mà Barry còn đứng đây với Chris, và Barry phải một mình đi lắp thì mới chứng tỏ được với Wesker rằng anh vẫn đang hợp tác với hắn. Barry có thể cảm thấy từng giây đồng hồ đang trôi qua, bàn tay cầm miếng ia huy của anh đã bắt đầu đổ mồ hôi.
Cuối cùng Barry nói “Chúng ta phải gọi FBI vào cuộc thôi, một cuộc điều tra toàn diện với sự hỗ trợ của quân đội và cách ly toàn bộ khu vực này—”
Chris và Rebecca cùng gật đầu, một lần nữa cảm giác tội lỗi lại bao trùm Barry. Lạy chúa, nếu như họ không tin thì sao—
“—nhưng muốn như vậy thì chúng ta phải thoát khỏi đây trước đã, có thể giờ này Jill đã tìm thấy thêm một mảnh nữa rồi, nếu may mắn thì có lẽ là chúng ta đã có đủ bộ bốn cái….”
…Mình chỉ có thể mong rằng họ tin chuyện này mà thôi…Chris hỏi Barry “Cậu biết Jill đang ở đâu không?”
Barry gật đầu, nghĩ nhanh rồi đáp “Tớ biết nhưng chỗ này như một mê cung vậy…Hay là hai cậu đợi ở tiền sảnh trong khi tớ đi tìm Jill? Và chúng ta có thể hợp lại làm một để bàn tính—”
Barry cười , hy vọng rằng những điều anh nói là hợp lý. “—nếu như bọn này không trở lại sớm thì hai cậu cứ đi tìm thêm mấy cái gia huy còn lại, cánh cửa đó nằm ở tận cùng khu hành lang phía Tây tầng trệt—”
Chris đứng nhìn Barry một lát và Barry có thể thấy những câu hỏi ánh lên trong mắt anh ta, những câu hỏi mà Barry không thể trả lời: Tại sao phải chia nhỏ ra? Tại sao chúng ta không đi tìm đội trưởng Wesker, và chắc gì cánh cửa đó là lối thoát?
Làm ơn, làm ơn làm những gì tớ nói đi—
“Được rồi”, Chris nói một cách miễn cưỡng “Bọn này sẽ đợi ở tiền sảnh, nhưng nếu Jill không có mặt ở đó thì cậu phải quay lại với bọn tớ ngay nhé. Đi chung với nhau chúng ta sẽ khám phá ra bí mật của ngôi biệt thự này nhanh hơn và an toàn hơn.”
Barry gật đầu và trước khi Chris có thể nói thêm lời nào nữa, Barry quay lưng và chạy biến đi trong cái hành lang mờ ảo này. Barry đã thấy vẻ do dự trong mắt Chris, có cái gì đó hơi nghi ngờ giọng nói của anh ta. Và khi nghe đến từ cuối cùng, trong lòng Barry đã trỗi dậy ý muốn cảnh báo Chris về tên phản bội Wesker và bỏ đi ngay lập tức là cách tốt để Barry có thể dằn nó lại. Anh không thể đem mạng sống của vợ con ra để đánh cược với Wesker được.
Ở góc hành lang gần cửa ra ban công tầng một có xác một con zombie đang nằm, Barry nhảy qua xác nó rồi chạy tới cánh cửa mở ra ban công cầu thang lớn. Anh nhảy từng ba bậc một xuống trong khi lương tâm không ngừng cắn rứt về những điều mà anh đã làm nãy giờ.
Mày là thằng nói láo Barry à, mày đang lợi dụng lòng tin của bạn bè để lợi dụng họ như cái cách mà Wesker đã sử dụng mày. Lẽ ra mày nên nói với họ về chưyện đang diễn ra và họ sẽ giúp mày kết thúc nó—Barry lắc mạnh đầu, cố tống những ý nghĩ đó ra khỏi đầu khi anh đóng cánh cửa đôi xanh dẫn vào căn phòng mờ mờ ảo ảo. Anh không thể liều lĩnh như vậy được, chuyện gì sẽ xảy ra nếu như Wesker đang ở gần đó? Mặc dù Wesker đang dùng gia đình của Barry để đe dọa anh nhưng nếu nói cho Chris thì có gì bảo đảm rằng gia đình Barry sẽ không bị sát hại chứ? Nếu Barry giúp hắn xóa mọi dấu vết thì S.T.A.R.S sẽ không có bằng chứng về những gì đang diễn ra ở đây và như thế thì Wesker có thể sẽ tha cho gia đình của anh—
Barry đúng trước cái ổ khóa cơ khí và anh thấy trong lòng bỗng nhẹ đi. Ba trong bốn miếng gia huy đã nằm sẵn ở đó, mặt trời, gió và sao. Tất cả đã đầy đủ.
Nó có thể đến khu thí nghiệm được rồi, vậy là gia đình mình sẽ được an toàn, nó không cần mình nữa! Mình sẽ quay lại và giữ chân những người kia để nó có thể xóa những bằng chứng mà nó muốn. Sau đó là nhiệm vụ của cảnh sát RPD và bọn mình có thể xem như chuyện này chưa từng xảy ra—Barry phấn khởi đến mức anh không nhận ra rằng có một bóng người đang từ từ bước tới. Cho tới khi giọng nói êm ái của Wesker vang lên.
“Sao cậu không hoàn tất câu đố này đi, Burton?”
Barry giật mình quay phắt lại nhìn chằm chằm vào đôi mắt đểu giả đang ẩn sau cặp kính đen của Wesker. Wesker mỉm cười khi thấy mảnh gia huy cuối cùng đang nằm trong tay Barry.
“Ừ, được thôi.” Barry lẩm bẩm trong miệng rồi xoay sang đặt mảnh gia huy vào chỗ của nó. Có tiếng cơ khí chuyển động phát ra từ cánh cửa và ka-chink—
—Wesker gạt Barry qua một bên rồi đẩy cánh sắt ra để lộ ra một căn phòng có vẻ như là nhà kho với mấy cái kệ đã cũ bên trong. Barry nghiêng người nhìn vào và thấy một cánh cửa khác, không có một bảng kim loại nào kế bên, không có một cái khóa điên rồ nào nữa.
Kathy và hai đứa nhỏ đã được an toàn.
Wesker hơi cúi người xuống đưa tay vào căn phòng, mỉm cười nói.
“Chúng ta có ít thời gian lắm Barry à, còn nhiều việc đang đợi chúng ta ở phía trước.”
Barry nhìn chằm chằm vào Wesker hỏi “Mày còn muốn gì nữa? Mày có thể đến khu thí nghiệm ngay bây giờ và…”
“Ồ, kế hoạch của chúng ta có một chút thay đổi, tôi cần tìm một thứ khác nữa, và tôi nghĩ có lẽ tôi biết nó đang ở đâu. Tuy nhiên việc này hơi nguy hiểm…và vì cho đến giờ này cậu đã làm rất tốt nên tôi cần cậu đi lấy món đồ đó—”
Nụ cười trên môi Wesker lại nở rộng hơn nữa, và tuy cười nhưng hắn vẫn không giấu được vẻ nhẫn tâm trên khuôn mặt.
“—và tóm lại, tôi đang năn nỉ cậu đi lấy nó đó.”
Sau một khoảng im lặng đáng sợ, Barry đành phải gật đầu một cách miễn cưỡng.

_________________

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://storylove.yourme.net
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Tập 1 – Âm mưu của tập đoàn Umbrella   Today at 15:27

Về Đầu Trang Go down
 
Tập 1 – Âm mưu của tập đoàn Umbrella
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Giải Trí :: Truyện Đọc Online :: Resident Evil-
Chuyển đến