IndexPortailCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýThành viênNhómĐăng Nhập

Share | 
 

 Never Ever-Hammerfall

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Nhoc_Sora
Web Master
Web Master


Tổng số bài gửi : 1450
Age : 25
Đến Từ : KingDom Heart
Registration date : 19/09/2007

Bài gửiTiêu đề: Never Ever-Hammerfall   26/9/2007, 14:32

Tiếng guitar, tiếng trống đầu bài hát như đưa ta vào một thế giới khác. Thế giới của sự khổ đau và tuyệt vọng. Thế giới của sự chịu đựng âm thầm và băng giá.

Lạnh lẽo…
Cô đơn…
Đau khổ…

Ta ngồi đây, tại căn phòng âm u trống rỗng này đã hàng giờ đồng hồ, chỉ để hồi tưởng. Bốn bức tường bao quanh như muốn cách biệt ta với cả thế giới. Bức tường trắng xoá vô cảm kia như đang kéo ta lại với những ký ức ấy. Vậy mà dường như bức tường trắng kia lại là muốn cùng ta chia sẻ nỗi đau và sự đơn độc. Ta nhìn nó và bắt đầu câu chuyện của bản thân bằng một ánh mắt của một con thú bị tổn thương.

Đã từng có một khoảng thời gian thật tuyệt vời, ta đã thật sự cảm nhận được hạnh phúc. Hạnh phúc và tình yêu nàng đem đến cho ta thật mãnh liệt và đầy bất ngờ. Rồi ta dấn thân vào trò chơi ái tình như cuồng như dại đến nỗi ta không còn nhờ được rằng mình đã bắt đầu. Ta không cảm nhận được sự bắt đầu của trò chơi đầy cạm bẫy ấy, và mãi không bao giờ nghĩ tới sự kết thúc.

Lạnh lẽo…
Tổn thương…
Tuyệt vọng…

Rồi chính ta chứng kiến trò chơi chấm dứt, đột ngột và phũ phàng. Nàng ra đi, mãi mãi. Một đêm tối đen không chút ánh sáng… một ánh sáng loá lên từ một chiếc motor… một tiếng thét… và một tâm hồn lạnh giá. Ác mộng, chỉ là ác mộng thôi, ta đã mong mỏi như thế, nhưng nó không phải là một giấc mơ. Nó tồn tại. Nó bóp chặt trái tim tuyệt vọng của ta, như đang cố chắt hết những giọt máu còn lại chưa bị đông cứng.

Băng giá…
Rỉ máu…
Sụp đổ…

Chẳng còn gì nữa, tất cả đã biến mất. Giọng nói nhẹ nhàng thân thương thì thầm tên ta, nụ cười ngộ nghĩnh. Mãi mãi không xuất hiện nữa. Ta không còn được chạm lên mái tóc của nàng, không còn được cảm nhận hơi ấm của nàng. Mãi mãi không bao giờ.

Băng giá…
Hồi tưởng…
Khóc…

Ta đã khóc, ngay trong giấc mơ mà nàng xuất hiện. Nàng đứng đợi ta, vẫn nụ cười ấy, vẫn giọng nói nhẹ nhàng kêu tên ta, vẫn mái tóc mượt mà làm ta say đắm… tất cả vẫn hiện hữu. Nhưng hơi ấm của nàng đã biến mất, ta không cảm nhận được tình yêu nồng cháy đó nữa, chỉ còn sự băng gía. Nàng chỉ xuất hiện trong ký ức và giúp ta hồi tưởng. Chỉ như thế.

Tỉnh dậy, ta mới biết rằng, địa ngục không có nghĩa là mình đã chết. Địa ngục lạnh lẽo như một tảng băng không bao giờ tan. Địa ngục là sự đau khổ và tuyệt vọng. Và ta hiểu rằng, không một thứ gì có thể đốt cháy tâm hồn một con người bằng sự lạnh giá, cô đơn.

Ta đã mong thời gian trở lại, để nàng còn sống… hoặc ít nhất để ta thấy được sự bắt đầu của trò chơi, để ta kết thúc.

Ta yêu nàng. Ta biết rằng cuộc đời không đơn giản đầy bất ngờ, và nó không giống nhau. Ta thấy được một tương lai đầy sự bất an và sợ hãi. Mãi mãi không bao giờ ta được nghe nàng thì thầm vào tai ta nữa.

“Em yêu anh!” Văng vẳng bên bốn bức từơng ta nghe một giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng.
“Hãy tha lỗi cho anh em yêu, anh yêu em! Mãi mãi không bao giờ thay đổi!”



"Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã"

1 ngày nọ , khi 1 cơn gió mới thổi tới , gió đủ mạnh để đưa ta vào 1 thế giớ khác nữa ... 1 thế giới muôn màu của bao niềm hạnh phúc ... chỉ ở xung quanh ta .

Nồng ấm ...
Yêu thương ...
Hạnh phúc ...

Rồi cái cảm giác tuyệt vời đó ... nó lại đến . Khi ngọn lửa lại rực cháy cùng với mọi người xung quanh , khi ta nới rộng tâm hồn ... Ngọn lửa đó lại dc bao người thân quan ta thổi lên cho ta và ngày càng cháy lớn . Cho đến khi làm tan đi cô đơn , lạnh lẽo của tâm hồn ...

Đến hôm nay . ta cảm thấy iu đời , không còn trống vắng . Ta không còn trốn trong bức tường xa xữa nữa vì bầu trời hôm nay ... vô cùng trong xanh , tươi sáng . Nắng ấp áp soi rọi từng góc tối của linh hồn ta .

Ấm áp ...
Vui vẽ ...
Mơ ước ...

Những ước mơ xa xưa , những ước mơ bât giờ ... và rồi tương lai của ta ... nó vẫn đang ở phía trước . Chuyện xa xưa ... nó chưa hằn là tất cả của cuộc đời ta . Thầm nghĩ ... có đáng không khi ta đã bỏ phí quá nhìu thời gian của cuộc đời để tìm kiếm những thứ vốn không thuộc về ta ... và mãi mãi sẽ hok thuộc về ta ...

Bừng đậy ...
Thức tĩnh ...
Tương lai ...


Mọi thứ sẽ yên bình , rồi sôi động theo từng nhịp trong cuộc sống của ta ... rồi nó lại hòa làm 1 . Làm cho mơ ước của ta thêm cháy bổng .Ta như dc chấp thêm cánh từ những người thân yêu bên cạnh để dc bay xa cùng ước mơ của mình ... nơi đó ... há phải chăng là 1 thiên đường . Thiên đường của bao ước mơ ... thiên đường của hạnh phúc ...

Cái địa ngục tâm tối xưa còn đâu , tẳng băng lạnh lẽo đó ... góc phòng nhỏ , với 4 bức tường ... nay còn đâu ... nó chỉ còn là những gì thuộc về quá khứ .

Giờ bên cạnh ta , là 1 người giúp ta sưởi ấm tâm hồn , không phải là người đã làm cho ta phải đau khổ từng ngày , từng giờ , từng phút từng giây ...

Ngày hôm qua , đã hok còn nữa ... hôm nay ta phải chuẩn bị mọi thứ cho ngày mai ... để mỗi 1 ngày mai mãi là 1 ngày tươi đẹp ... những chuổi ngày tươi đẹp .

_________________

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://storylove.yourme.net
 
Never Ever-Hammerfall
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Đại Sảnh :: Sáng Tác-
Chuyển đến